Văn hóa
Sanshin & Eisa
Âm nhạc dây ba, vũ điệu trống và căn tính cộng đồng
Sanshin & Eisa
Cây đàn ba dây bọc da trăn và điệu trống Obon — hai nhịp đập song sinh trong tâm hồn người Uchinanchu.
Nếu thiên nhiên là thân thể của Okinawa, thì Sanshin và Eisa là mạch máu văn hóa của nó. Một bên là giọng hát thủ thỉ của cây đàn cung đình đã sống hơn 600 năm; một bên là tiếng trống rền vang gọi tổ tiên trở về mỗi mùa hè. Bài viết này phân tích cả hai từ lịch sử, cấu tạo, kỹ thuật, cấu trúc biểu diễn, biến đổi hiện đại đến vai trò bản sắc của cộng đồng Okinawa toàn cầu.
Hai biểu tượng, một tâm hồn
Sanshin và Eisa thường được nhắc cùng nhau, nhưng chúng thuộc hai thế giới bổ sung cho nhau: một là nhạc cụ tinh tế của phòng khách và cung đình, một là nghệ thuật trình diễn tập thể của đường phố và lễ hội. Điểm giao của chúng chính là âm thanh — tiếng Sanshin dẫn nhịp cho bước chân Eisa.
Sanshin (三線) — giọng nói của Okinawa
Đàn ba dây thân bọc da trăn, cần gỗ mun đen. Vừa là nhạc cụ độc tấu, vừa đệm hát (uta-sanshin), vừa là trái tim của nhạc cung đình Ryukyu lẫn dân ca đảo (shima-uta). Được xem như báu vật gia truyền.
Eisa (エイサー) — điệu múa gọi tổ tiên
Múa trống tập thể của thanh niên trong lễ Obon để tiễn đưa và tôn vinh linh hồn tổ tiên. Kết hợp trống taiko, trống tay paranku, tiếng hô và Sanshin — bùng nổ thành sắc màu lễ hội của mùa hè Okinawa.
Từ cây đàn Trung Hoa đến báu vật Ryukyu
Sanshin có gốc từ sanxian (tam huyền) của Trung Quốc, du nhập vào Ryukyu qua giao thương cuối thế kỷ 14. Tại Okinawa và quần đảo Amami, nó biến đổi thành một nhạc cụ riêng biệt — rồi chính nó lại là tổ tiên của cây shamisen nổi tiếng của Nhật Bản.
Cuối thế kỷ 14 · Du nhập
Sanxian từ Trung Quốc theo con đường thương mại đến Vương quốc Ryukyu — khởi nguồn của Sanshin.
Thế kỷ 15 · Giới quý tộc
Tầng lớp sĩ tộc (samurai Ryukyu) được khuyến khích học Sanshin; đàn dần gắn với văn hóa cung đình Shuri.
Thế kỷ 16 · Lan sang Nhật Bản
Sanshin đến cảng Sakai (Osaka), được cải biến thành shamisen rồi lan khắp Nhật (Tsugaru shamisen, gottan…).
Đầu thế kỷ 17 · Nhạc cụ cung đình chính thức
Sanshin thành nhạc cụ chủ đạo của nhạc cung đình; triều đình lập chức quan quản lý thợ làm đàn, sinh ra các bậc thầy chế tác đỉnh cao. Song hành cùng sự phát triển của Kumiodori.
1879 · Phổ cập ra dân gian
Vương quốc bị sáp nhập thành tỉnh Okinawa; giới sĩ tộc mất địa vị và tản về các vùng, vô tình đưa Sanshin đến với đại chúng, làm nảy nở dòng dân ca.
1945 · "Kankara Sanshin"
Sau Trận Okinawa, trong trại tù binh, người dân chế đàn tạm từ lon thịt hộp (kankara) và dây dù — biểu tượng cho sức sống văn hóa không thể dập tắt.
Ngày nay · Phục hưng & công nghệ
Ngày 4/3 là "Ngày Sanshin"; các hãng như Yamaha hợp tác đo lường, số hóa âm sắc và kỹ thuật chế tác để bảo tồn cho tương lai.
Giải phẫu một cây Sanshin
Dài khoảng 75–80 cm, nhỏ hơn shamisen. Vẻ ngoài đơn giản nhưng ẩn chứa nghề thủ công tinh vi truyền từ thời vương triều: chọn gỗ, phơi nhiều năm, bọc da, căn chỉnh âm sắc.
🪵 Cần đàn Sao / 棹
Thường làm từ một khối gỗ mun đen "kuruchi" (kokutan) — loại gỗ sẫm quý; cũng dùng gỗ isunoki. Gỗ được phơi tới ~3 năm rồi đục, gọt, phủ sơn mài đen bóng.
🐍 Thân bọc da Chiiga
Hộp cộng hưởng bọc da trăn (thường là trăn Miến Điện/trăn gấm) nhập từ Đông Nam Á — nét độc quyền của Sanshin so với shamisen.
🎻 Ba dây Nunui-jiru
Ba dây (uujiru–dây trầm, nakajiru–dây giữa, miijiru–dây cao) truyền thống bằng tơ, nay thường dùng sợi tổng hợp bền hơn.
👆 Móng gảy Bachi / tsume
Gảy bằng một móng sừng (trâu) đeo ở ngón trỏ tay phải, khảy từng dây một — khác lối đánh miếng lớn của shamisen.
🎚️ Trục chỉnh dây Karakui
Ba trục gỗ ở đầu đàn để lên dây; việc canh dây gọi là chindami.
🎁 Cặp đàn may mắn Mitu-sanshin
Người xưa bày một cặp Sanshin làm từ cùng thân gỗ trên hốc tường để cầu may, hoặc cất trong hộp sơn mài như báu vật gia truyền.
Kunkunshi, lên dây và các dòng nhạc
Sanshin không chép nhạc bằng nốt phương Tây mà bằng kunkunshi — hệ ký âm riêng dùng chữ Hán chỉ vị trí ngón trên cần đàn. Kết hợp với vài kiểu lên dây, nó tạo nên bảng màu âm thanh đặc trưng của Okinawa.
Kunkunshi (工工四) — ký âm cổ
Ra đời gắn với truyền thống nhạc cung đình Shuri, kunkunshi ghi vị trí bấm dây bằng ký tự Hán trên khung ô vuông, kèm lời hát và ký hiệu luyến láy. Đây là công cụ then chốt giúp lưu truyền và phổ biến nhạc cung đình Ryukyu qua nhiều thế hệ.
- Đọc theo cột, mỗi ký tự = một vị trí ngón.
- Ghi kèm lời và tốc độ, đôi khi cả nốt cho giọng hát.
- Ký tự "khó" (bấm xa trên cần) thường được đánh dấu riêng.
Các kiểu lên dây (chindami)
| Kiểu | Đặc điểm |
|---|---|
| Honchoshi 本調子 | Lên dây chuẩn, nền tảng của phần lớn bài bản. |
| Ni-age 二揚げ | Nâng dây giữa lên — sắc thái da diết, thường cho bài trữ tình. |
| San-sage 三下げ | Hạ dây thứ ba xuống — tạo màu âm mềm, khác biệt. |
Các dòng nhạc gắn với Sanshin
Nhạc cổ điển cung đình (koten)
Phong cách trang nghiêm, tiết tấu chậm, gắn với múa cung đình Ryukyu và Kumiodori. Bài tiêu biểu: "Kajadifu bushi" — chơi trước mặt nhà vua. Thơ hát theo thể ryuka (8–6 âm tiết).
Dân ca đảo (shima-uta / min'yo)
Giọng đời thường, gần gũi, kể chuyện tình yêu, quê hương, lao động. Từ đây bùng nổ dòng nhạc "uta-sanshin" (vừa đàn vừa hát) và nhạc Okinawa hiện đại.
Kachashi
Điệu nhạc – múa ứng tấu tưng bừng khép lại mọi cuộc vui; mọi người vung tay múa tự do theo nhịp Sanshin rộn ràng.
Uta-sanshin
Truyền thống "đàn hát hợp nhất": giọng ca và tiếng đàn quyện làm một — cốt lõi của tiết mục do jikata đảm nhiệm trong Eisa.
Không chỉ là nhạc cụ
Với người Okinawa, Sanshin là vật gắn với các cột mốc đời người: tiệc mừng, tang lễ, hội làng, đêm nhậu awamori. Câu nói "nơi nào có người Okinawa, nơi đó có tiếng Sanshin" phản ánh vị trí trung tâm của nó.
Điệu múa tiễn đưa linh hồn
Eisa bắt nguồn từ điệu múa Obon (Bon Odori) — nghi lễ thanh niên mỗi làng múa để nghênh đón và tiễn đưa linh hồn tổ tiên. Nguồn gốc còn nhiều tranh luận, nhưng đã tồn tại ít nhất 400–500 năm.
Gốc rễ Phật giáo
Một giả thuyết nổi tiếng: cao tăng Taichu Shonin truyền bá lối tụng niệm của Tịnh Độ tông; các bài tụng có nhịp trống dần biến thành dân ca mà đội Eisa hát ngày nay.
Gắn với lễ Obon
Theo lịch âm, Obon ở Okinawa gồm 3 ngày: unke (đón), nakanuhi (giữa), ukui (tiễn). Eisa vốn đánh dấu đêm đón và ngày tiễn tổ tiên.
Ai làm gì trong một đội Eisa?
Một đội Eisa (thường do seinenkai — hội thanh niên dưới ~25 tuổi của làng đảm nhiệm) là một cỗ máy trình diễn nhiều lớp, mỗi vai trò một chức năng rõ ràng.
Jikata (地方)
Người chơi Sanshin và hát dân ca — "nhạc trưởng" thực sự, giữ tiết tấu cho cả đội. Thường do cựu thành viên giàu kinh nghiệm đảm nhận.
Taiko odori — múa trống
Nam giới đánh trống lớn odaiko, trống vừa shime-daiko và trống tay paranku, kết hợp động tác mạnh mẽ (đôi khi pha võ karate).
Teodori — múa tay
Thường do nữ giới trình diễn, những động tác tay uyển chuyển, mềm mại, tương phản với nhóm trống dồn dập.
Chondara / Sanaja
Vai hề hóa trang, khuấy động khán giả bằng điệu bộ hài hước và tiếng huýt sáo, đồng thời giữ trật tự đội hình. Thường do người dày dạn kinh nghiệm đóng.
Hatagashira — cầm cờ
Người vác cờ lớn của hội, mỗi làng một thiết kế riêng — biểu tượng danh dự dẫn đầu đoàn diễu.
Trang phục
Mỗi đội có bộ trang phục rực rỡ đặc trưng, khăn quấn đầu, đai lưng; màu sắc và họa tiết thể hiện bản sắc cộng đồng.
Từ nghi lễ làng đến sân khấu 300.000 khán giả
Thế kỷ 20 biến đổi Eisa mạnh mẽ. Bước ngoặt là năm 1956, khi thành phố Koza (nay là Okinawa City) tổ chức cuộc thi Eisa toàn đảo để vực dậy tinh thần cộng đồng thời suy thoái — đưa yếu tố "trình diễn" vào biên đạo, đội hình và âm nhạc.
1956 · Cuộc thi Eisa toàn đảo
Koza khởi xướng "Zento Eisa Competition", thêm tính giải trí và thi đua vào một nghi lễ vốn thuần tâm linh.
Sau Thế chiến II · Sáng tạo bùng nổ
Các hội thanh niên tạo phong cách riêng: trang phục sặc sỡ, thêm bài hát, phát triển teodori và bổ sung trống taiko.
1977 · Đổi tên & mở rộng
Lễ hội mang tên hiện nay (Okinawa Zento Eisa Matsuri), dần thành sự kiện lớn nhất Okinawa.
Ngày nay · "Creative Eisa"
Xuất hiện Eisa sáng tạo (pha nhạc hiện đại, vũ đạo mới); Eisa biểu diễn cả ở tiệc cưới, sự kiện, và lan ra hải ngoại.
Những sân khấu tiêu biểu
| Sự kiện | Đặc điểm | Quy mô |
|---|---|---|
| Okinawa Zento Eisa Matsuri Okinawa City, cuối tháng 8/đầu tháng 9 | Lễ hội Eisa lớn nhất; 3 ngày, kết bằng kachashi và pháo hoa. | ~300.000 khách |
| Michijune (Michi Junee) | Diễu hành trên đường phố khu dân cư — hình thức nguyên bản, gần gũi nhất. | Truyền thống |
| 10.000 Eisa Dancers Parade Naha, phố Kokusai | Đại diễu hành hàng vạn vũ công trên đại lộ chính. | Đại chúng |
| Eisa Nights Okinawa City, tháng 6–8 | Đêm biểu diễn hàng tuần, nhiều đội có cả trẻ em. | Thường kỳ |
Khi Sanshin dẫn nhịp cho Eisa
Mối quan hệ giữa hai biểu tượng này là quan hệ giữa giai điệu và chuyển động. Hiểu điều này là hiểu vì sao người Okinawa luôn nhắc chúng cùng nhau.
Sanshin cho Eisa điều gì?
- Giai điệu & lời ca: jikata hát dân ca dẫn dắt cảm xúc tiết mục.
- Tiết tấu nền: nhịp Sanshin là "đồng hồ" cho dàn trống và vũ công.
- Bản sắc ngôn ngữ: lời hát bằng tiếng Okinawa (Uchinaguchi) giữ gìn tiếng mẹ đẻ.
Eisa cho Sanshin điều gì?
- Sân khấu cộng đồng: đưa tiếng đàn đến hàng trăm nghìn người.
- Sức sống thế hệ trẻ: thanh niên học Sanshin để phục vụ đội Eisa của làng.
- Bối cảnh sống động: biến nhạc phòng khách thành lễ hội đường phố.
Tiếng trống vượt đại dương
Từ năm 1900, người Okinawa di cư đến Hawaii, Brazil, Peru… mang theo Sanshin và Eisa như hành trang bản sắc. Ở nơi xa xứ, chúng trở thành cách khẳng định căn tính Uchinanchu riêng biệt với người Nhật đại lục.
Hawaii
Cộng đồng Okinawa đông đảo với Hawaii Okinawa Center, các hội kenjinkai, đội Eisa và lễ hội Okinawan Festival — nơi Sanshin và trống paranku vẫn vang lên.
Brazil
Các nhóm như Kariyushi Eisá Daiko (Campo Grande, 2002) do thế hệ Nisei/Sansei duy trì, gìn giữ di sản Okinawa giữa lòng Nam Mỹ.
Peru
Nhiều gia đình gốc Okinawa ở Lima giữ koto, Sanshin trong nhà; Eisa trở thành nhịp cầu để thế hệ trẻ tìm về cội nguồn.
Giữ nhịp cho mai sau
Dù sống động, cả Sanshin lẫn Eisa đều đối mặt áp lực của thời hiện đại — từ nguyên liệu, nghề thủ công đến sự tiếp nối của thế hệ trẻ.
Nguyên liệu & luật CITES
Da trăn khó xuất khẩu, gỗ mun kuruchi khan hiếm — đẩy giá đàn chất lượng cao và thúc đẩy vật liệu thay thế.
Nghề thủ công mai một
Số nghệ nhân chế tác Sanshin giảm; tri thức truyền nghề có nguy cơ đứt gãy nếu không được ghi chép, số hóa.
Sự tiếp nối của giới trẻ
Di cư tìm việc và lối sống đô thị khiến việc duy trì hội thanh niên ở một số làng khó khăn hơn.
Công nghệ & giáo dục
Dự án số hóa (Yamaha), lớp học Sanshin, phần mềm soạn kunkunshi, "creative Eisa" và du lịch trải nghiệm giúp truyền lửa cho thế hệ mới.